Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2008
Tản mạn về một anh chàng bình quân
Nơi mình sống như thế nào nhỉ?Bây giờ là mùa thu,nhiệt độ ngoài trời khoảng 11-12 độ.Thành phố Leipzig có khoảng nửa triệu người,tỷ lệ thất nghiệp khoảng 20%.Có thể nói đây là quê hương của Bach.Ở trung tâm thành phố có một quán rượu là bối cảnh của một tình tiết trong truyện thơ nổi tiếng thế giới "Con quỷ".Leipzig thuộc bang Sachsen.Ta hãy quan sát một người Sachsen"bình quân".Đó là một anh chàng 44,8 tuổi,nặng 81,5 kg.Anh ta có thu nhập một tháng là 1118€(netto).Người đàn ông này chi 274€ cho việc ở,mua wurst hết 22,1€.Một tháng nốc hết13,69€ tiền bia ,rượu.Một năm người này "sản xuất"ra 79,5 kg rác bao bì,tiêu thụ hết 32266 lit nước sạch.Cứ 5 năm anh ta đi viện một lần.Tính đến thời điểm này dân số của bang giảm 1,4 triệu người(so với năm 1950).Chỉ riêng từ năm 1990 đến nay toàn bang đã giảm đi nửa triệu người.Nhưng đồng thời tai nạn giao thông và tội phạm hình sự cũng giảm theo.Trong khi đó sinh viên và khách du lịch lại tăng.
Nếu so với anh chàng "bình quân" này thì theo mình người VN ở đây già hơn,gầy hơn ,ăn ít hơn nhưng lại "khỏe" hơn.
Xem ảnh đội thi văn và thi toán

Trong khi chua tim ra cach viet co dau thi ta tam thoi viet khong co dau vay ,nhu the de dang cho moi nguoi hon.Vua doc vua doan cung la mot bien phap chong lao hoa.Vua xem anh cua Tuong Lai gui xong (anh chup chung 2 doi thi Van va toan),anh nay minh chua he co.Mung qua vi thay trong anh minh la nguoi dep trai nhat.Cac cao thu tin hoc khi nao tim duoc cach viet co dau thi pho bien cho anh em.Hy vong luc ay se ngay cang co nhieu tin hay.Xin chao tat ca.
(Hữu Thành ghép thêm ảnh vào, 4/11/2006)
Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2008
Đọc báo hộ bạn

Nhân dịp APEC 14 tại Hà nội mình xin "đọc hộ" nguyên văn một bài báo Đức đang trên tờ"Dresdner Morgen Post"ngày thứ bảy 18/11/2006
Chụp ảnh gia đình với Bác Hồ
Hà nội-Sau hơn 30 năm kết thúc cuộc chiến tranh Việt nam,tổng thống hợp chủng quốc Hoa Kỳ Bush,trong khuôn khổ chuyến công du châu Á,đã đến Hà Nội.Và tại đây tổng thống cùng phu nhân,bà Laura,cùng chủ tịch nước CHXHCN Việt nam Nguyễn Minh Triết và phu nhân,bà Trần Thị Kim Chi,trước pho tượng bán thân của Hồ Chí Minh huyền thoại đã chụp một tấm ảnh chung.Hồ Chí Minh,dưới cái tên gọi đầy yêu mến "Bác Hồ",chính là người lãnh đạo Bắc Việt nam trước đây ,bằng "chiến tranh nhân dân",đã tặng người Mỹ cơn ác mộng Viêt nam.Một bài học từ chiến tranh Việt nam soi rọi vào chiến tranh Irắc,theo Bush, là phải có kiên nhẫn:"Chúng ta sẽ đi đến đích nếu chúng ta không dễ dàng bỏ cuộc". Ảnh AP.
Kỷ niệm ngày thành lập quân đội ở Leipzig
Ngoài những cái" ẩn chứa",quân đội đã để lại trong tôi hai cái "hiện hữu "mà tôi không quên được và cũng không bao giờ muốn quên. Đấy là 2m phin "tá" và những chuyện tiếu lâm. Những chuyện tiếu lâm được kể ra những lúc đợi kẻng cơm ở đơn vị, nơi mà rất hay bị đói. "Tục" có "thanh" có". Những chuyện tục thì một người "can trường "như tôi nghĩ đến còn phải kinh hoàng. Nhưng tất cả những chuyện đó đều làm tôi phải bật cười ngay cả những khi cay đắng nhất. Khi làm thủ tục ra quân, ông cán bộ chính sách nhìn cái balô lép kẹp của tôi và nhớ ra hồi trước đã có lần tôi chữa tivi cho ông ấy. Sau một hồi "vận dụng", ông ấy quyết định nhượng cho tôi 2m phin "tá" mặc dù khi ấy tôi chỉ mới đại úy. Bán 2m vải này , tôi đã có được một bữa liên hoan chia tay có thịt, có cá, có rượu (tất nhiên là phải nấu lấy).
Hôm nay ,bọn tôi có một bữa liên hoan ở Leipzig để nhớ đến ngày thành lập quân đội . Chẳng ai phải bán cái gì cả. Cũng có đầy đủ tất cả mọi thứ. Như thế là tôi đã ra quân được 24 năm. Trong từng ấy năm tôi hiểu được rằng các chiến sỹ của chúng ta và chúng ta lúc nào cũng có quyền tự hào là đã được phục vụ trong QĐNDVN. Đâý là một tổ chức tốt nhất thế giới.
Ảnh:-Bánh của Chí Hòa vừa đẹp lại vừa ngon.
-Bức tranh thứ nhất từ phải sang là của thầy Lực.
-Từ trái sang:con trai Võ, Chí Hòa, Quang Xèng. Tôi nói với chúng nó:- Nếu hồi trước mà tao để đầu tóc như chúng mày thì không thể trở thành đại úy.
-Đại gia đình các quân nhân.
Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2008
Leipzig đón Hùng Xiểm
Đang đi trên đường thì Quang Xèng thông báo có Hùng Xiểm đến Leipzig . Vội vàng thu xếp công việc để đi đón Hùng Xiểm ngay. Thú thật cũng không biết Hùng Xiểm là ai , chỉ cần biết trường Trỗi là đủ . Anh em gặp nhau mừng quá . Gọi được cả Võ Hùng và Thắng (K9) . Hùng là cán bộ nhà nước , công việc nhiều chỉ gặp anh em được 2 tiếng đồng hồ . Quang xèng mừng quá gọi rượu vang bị nhầm. Chai đầu thì chát, chai sau thì ngọt . Uống xong thấy man man cho đến bây giờ . Đi nhậu nên không ai mang máy ảnh cả . Quý nhẽo đưa điện thoại của mình cho chủ quán chụp hộ . Bây giờ nhìn lại thì thấy mỗi mặt mình. Vô duyên quá ! Hùng Xiểm có chụp bằng máy ảnh , khi về thì cố gắng post lên cho vui Hùng nhé .
Anh em ở đây đã nhờ Hùng Xiểm chuyển lời chào tới tất cả anh em ở nhà.
Nghe Hùng Xiểm kể công việc làm báo cũng bận bịu và bản thân Hùng Xiểm cũng phải học tập, phấn đấu nhiều . Quý nhẽo , Quang Xèng , Võ Hùng nhìn nhau mặt xanh lè và cảm thấy mình rất may mắn vì bây giở để đọc , viết được blog giao lưu với anh em cũng không cần phải học quá nhiều.
Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008
Ngôi sao thành Ê ghe





Hồi nhỏ chắc nhiều người phải mê mẩn khi được đọc truyện „Ngôi sao thành Ê ghe „. Bây giờ để vào được thành Êghe người ta không phải quá vất vả như quân Thổ trong câu chuyện và cũng chả phải mất đi chiếc nhẫn có hình trăng khuyết mà chỉ mất có mỗi 5 Euro.
Cách phía đông Êghe khoảng hơn 100 km là vùng sản xuất rượu vang nổi tiếng Tokaji. Ở đấy có 200 hầm rượu vang và 5500 ha trồng nho. Hầm rượu vang lớn nhất ở đấy có chiều dài 7,5km. Trước đây Putin, Busch và bây giờ là Vân Nga đều đến hầm rượu vang này để thưởng thức rượu vang được người ta rót ra rất điệu nghệ từ một cái phễu thủy tinh dài gần 1 sải tay. Tuy nhiên có một điểm khác nhau „ chết người“ giữa những vị này , ấy là hai vị đầu đến đây bằng tiền thuế của dân còn vị thứ ba thì…
Vào dịp Quốc khánh Hungary (23/10) nên ở đài kỷ niệm sự kiện 1956 ở Êghe có rất nhiều hoa . Theo một cô gái 32 tuổi rất xinh đẹp người Hung , nói tiếng Đức thao thao như người Hà Tây nói tiếng Hà Nội , thì có 3000 người Hung bị thiệt mạng trong sự kiện này. Đài kỷ niệm gồm một tảng đá có khắc số 1956 và một lá cờ bằng kim loại khoét rỗng giữa. Cán cờ bị gãy, phải nối với nhau bằng dây...
Cái chỗ bị khoét rỗng lấy đi mất ở trên lá cờ ấy , liệu có phải là niềm tin?
Đi đâu cũng chép cũng ghi , Không biết thì hỏi tự ty làm gì ?



Buda được nối với Pest bằng vô số những cái cầu bắc qua sông Đanuyp, các cầu này tất nhiên có hình dạng rất khác nhau . Có những chiếc cầu chỉ để cho tầu điện đi qua . Chiếc cầu cổ nhất là một chiếc cầu treo . Mỗi đầu cầu có hai con sư tử rất to. Khi làm xong chiếc cầu này , tương truyền rằng , ông kiến trúc sư rất tự hào tuyên bố : „Đây là một công trình không có tỳ vết !“. Nhưng có một cậu thợ học việc nhóc con tỷ mẩn thế nào lại phát hiện ra các con sư tử đều không có lưỡi !. Quá xấu hổ ông KTS đã trẫm mình xuống dòng Đanuyp .
Kể ra bố này tự ái cũng hơi cao . Nhưng nếu không có lòng tự ái thì lấy đâu ra những cây cầu đẹp đến thế? Nghĩa là những công trình xấu xí được làm ra nhiều khi là do thiếu những cái rất xa lạ với tiền .
Khi đi thuyền trên sông Đanuyp , nhìn về phía ngọn đồi cao phía Buda , người ta thấy trên đỉnh có tượng một người đàn bà đang dơ hai tay đỡ một cành lá . Cách đây mấy chục năm khi được làm ra để kỷ niệm chiến thắng của Hồng quân , người đàn bà này hai tay nâng một khẩu súng tiểu liên Kalasnhicop .
Không biết thời điểm thay khẩu súng bằng cành lá có trùng với thời điểm Hunggari được kết nạp vào NATO không nhỉ ?.
Và không biết bây giờ khi ngắm bức tượng này thì có ai nghĩ , hồi trước Hồng quân Liên Xô đã tiêu diệt bọn phát xít chỉ bằng những cành lá?.