Thứ Tư, 5 tháng 11, 2008

Ngôi sao vàng ở nghĩa trang Văn Giáp



Hồi đầu năm nay,được về phép VN.Thời gian cũng chẳng nhiều nhặn gì.Tôi cố gắng dành ra 5 ngày vào TP Hồ Chí Minh và từ đây tôi sẽ bay đi luôn.Từ HN tôi đã báo cho K.Quốc ,D.Minh và P.Nam kế hoạch như vậy.
Hai ngày sau khi đến SG,D.Minh ,K.Quốc đên đón tôi đi thăm mộ anh Trỗi.Có cháu trai của D.Minh đang du học ở Singapor về nghỉ hè cũng đi cùng.Sau giải phóng,tôi có 3 năm công tac tại TSN.Lúc đó tôi có một chiêc xe Suduki. Chiếc xe này có lợi thế là chạy được xăng máy bay P40 .Một thanh niên chưa vợ lại chạy xe không mất tiền xăng thì thử hỏi còn ngóc ngách nào ở thành phố này mà tôi không biết?Thế nhưng một phần vì thời gian đã quá lâu nhưng chủ yếu là do TP đã thay đổi quá nhiều ,nên ngồi trên xe tôi không thể phân biệt được phương hướng.Chỉ biết để vào được nghĩa trang Văn Giáp phải rẽ vào một con đường rất nhỏ.Vào đến nghĩa trang ,xuống xe đi vài bước KQ va DM đã chỉ cho tôi ngôi sao vàng trên mộ anh.Nhìn thấy ngôi sao thì ta có thể dễ dàng tìm thấy mộ anh.Mộ anh vô cung bình dị ,lẫn vào với những ngôi mộ xung quanh.Nó giản dị đến nao lòng.Ngôi sao vàng làm bằng xi măng trông cũng rất mộc mạc, nhưng đặc biệt trông màu vàng của nó rất rực rỡ dưới nắng chiều.Tôi đứng yên lặng nhìn mãi vao ngôi sao trên mộ anh. Ước gì được nhìn thấy anh! Ước gì được nói chuyện với anh! Anh đã cho hết và bây giờ anh nằm đây yên lặng.Thắp hương cho anh xong,chúng tôi sang thắp hương cho song thân chị Quyên.
Trên dường về chúng tôi ghé vào nhà anh Dũng ,chị Quyên. Ngôi nhà của anh chị rất đẹp và sạch sẽ gọn gàng. Chị Quyên ,anh Dũng đều không có nhà nhưng rất may chị giúp việc nhận ra người nhà nên mở cửa cho chúng tôi vào. Tất cả chúng tôi lên bàn thờ thắp hương cho anh .
Trong gian thờ đập vào mắt tôi là một bức chân dung của anh. K.Quốc bảo đây là do một họa sỹ Cu Ba vẽ. Người họa sỹ này chắc khi vẽ như luôn hình dung anh đang đứng trước mặt nên trông bức tranh sinh động lạ thường.
Không đợi được chị Quyên ,chúng tôi đành phải ra về. Vào đến thành phố lại tắc đường. Tôi chào các bạn và xuống xe, nhảy xe ôm về nhà. Bệnh viện ,trường học, sàn giao dịch chứng khoán, đường xá…chỗ nào cũng tháy quá tải. Thành phố đang lớn lên từng ngày, tất cả các áo đều quá chật. Tôi chưa từng biết đến thành phố nào lại nhiều sức sống như thành phố này. Mặc dù vẫn thuộc vào các nước nghèo nhưng người dân VN luôn trong TOP những cư dân cảm thấy hạnh phúc nhất. Có lẽ dân nước ta là người cảm nhận được sâu sắc nhất niềm vui sướng được tự mình giải quyết các vấn đề của chính mình.
Dỗ anh năm nay, tôi đã nhìn lên trời để hy vọng được nhìn thấy anh. Trong tâm tưởng của tôi ,hình ảnh anh luôn rực rỡ dưới ánh sao vàng.

Cuối tuần nói chuyện trên trời

Cuối cùng thì EU cũng bàn giao được chiếc A380 đầu tiên cho Singapor Airlines(AS).Theo đơn đặt hàng của AS thì chiếc A380 này có 471 chỗ ngồi và mỗi hành khách có một TV riêng. Chỉ thương các cô cậu 9X nhà ta từ nay nếu có dịp đi trên chiếc máy bay này thì cũng không có dịp chọn kênh VT3 để xem „Nhật ký Vàng Anh „nữa!.
Viêc sản xuất Airbus cũng lắm chụyện lình sình. Công nhân hàng không Đức phải đình côngđể giữ 10.000 chỗ làm việc, nếu không những chỗ làm việc này sẽ chuyển qua Pháp , nơi mà theo tính toán, giá thành sẽ rẻ hơn. Trong quá trình sản xuất người ta lại phát hiện ra trục trặc trong hệ thống kỹ thuật. Các vị trong hội đồng quản trị biết rõ chuyện này nhưng ỉm đi và tuồn hết cổ phiếu của mình ra bán . Một năm sau cổ phiếu của Airbus sụt và vị ít nhất cũng
kiếm được hơn 400.000 euro từ sự khôn lỏi này. Tuy vậy việc này chẳng thể qua mặt nổi các nhà điều tra. Chắc chắn Ủy ban kiểm tra EU sẽ sớm làm sáng tỏ vụ việc mặc dù có vị đã chuyển sang công tác khác. Trắng đen còn phải đợi nhưng giới luật sư lại vớ được một mớ tiền. Ở một siêu dự án như thế này khi mà quyền lợi giữa các cá nhân ,các quốc gia và các châu lục không phải lúc nào cũng đồng nhất thì những chuyện lình sình như thế chắc cũng còn dài dài. Những kẻ say sưa khiếu kiện như Thích Quảng Độ nếu được tham gia sán xuất Ảirbus chắc là có nhiều đất để dụng võ.
Như vậy là chiếc A380 đầu tiên đã được bàn giao chậm 18 tháng. Sang năm theo kế hoạch thì sẽ bàn giao 13 chiếc nữa. Danh sách đặt hàng đã lên 189 chiếc. Tuy vậy ,theo tính toán phải đến chiếc thứ 421 mới có lãi. Đằng sau siêu dự án này người ta thấy khát vọng muốn cân bằng với đất nước siêu cường bên kia đại dương của các nhà tài phiệt, các nhà chính trị ,người dân thường và của cả một châu lục. Ở đâu không có những khát vọng như thế thì ở đó người ta hay nói đến những chuyện „dưới đât“ như kiểu „Nhật ký Vàng Anh“.

Châu về Hợp Phố

Trưa ngày 6-3-1952 có một đôi vợ chồng , người vợ đang có mang, đã bỏ kháng chiến „dinh tê“ về HN. Đôi vợ chồng ấy về lại ngôi nhà của bên ngoại ở số 11 Phan Huy Chú. Đêm hôm ấy người mẹ trở dạ và được đưa đến nhà hộ sinh gần đó ở phố Hàn Thuyên .Và Hồng Hải được sinh ra ở đấy vào tối ngày 6-3-1952.
Chắc những ai đã từng ở khu vực đó đều biết cái nhà hộ sinh ấy, nó ở gần ngã năm Lò Đúc và nếu nhìn về phía ngã năm thì nó ở bên phía trái. Chố ấy nền nhà cao hơn mặt đường, nên ngay cửa vào có một bậc tam cấp. Nay không biết chỗ ấy đã thành cái gì?
Nhà số 9 Phan Huy Chú là lãnh sự Anh, vì thế nhà nước ta sau khi hòa bình lập lại đã vận động bà ngoại của Hồng Hải cho nhà nước thuê để làm chỗ ở cho viên phó lãnh sự .
Không đợi phải nói đến lần thứ 2 bà đã vui vẻ dọn đi. Sau năm 1975 thì bà cháu H.Hải mới quay lại ngôi nhà này. Trong ngôi nhà này tôi gặp H.Hải khi nó mới có con gái được vài tháng. Từ ấy tôi cũng không gặp lại H.Hải và cháu gái nữa. Tôi chỉ muốn bây giờ được gặp lại con gái của H.Hải để kể cho cháu nghe cháu đã được cụ chăm sóc kỹ lưỡng và âu yếm đến như thế nào.
Sau này lãnh sự Anh chuyển sang phố Lý Thường Kiệt , nhà Thanh Minh chuyển về đấy. Trước khi lên trường Trỗi thì tôi và Vân Hùng thường xuyên“ công tác“ ở nhà Thanh Minh. Bức tường ngăn cách nhà Thanh Minh với nhà số 7 (trước đây là khu tập thể bộ tài chính nay là một nhà nghỉ rất to) là chỗ bọn tôi làm bia để chỉnh súng hơi. Hồi đấy còn trẻ nên mắt mũi bọn tôi rất tinh tường: chỉnh súng toàn bằng cách bắn 2 viên đạn chồng lên nhau thành hình số 8. Thanh Minh hồi ấy đã rất tinh ranh, chuyên môn bóp cò bằng ngón tay giữa. Bây giờ nghĩ lại nó làm công tác chính trị cũng phải.
Chếch nhà tôi một chút ,nhà số 13 Trần Hưng Đạo, là nhà bà cô ruột của H.Hải. Theo tôi đây là một trong những ngôi biệt thự đẹp nhất phố Trân Hưng Đạo. Đi đâu tôi cũng để ý nhưng chưa thấy ở đâu có cây thân dừa ,lá chuối như ở ngôi biệt thự ấy. Hai cây ấy trồng rất đối xứng phía trước ngôi biệt thự. Ở trên tầng hai ,các phòng sàn toàn lát bằng gỗ lim đen sì. Thằng H.Hải thỉnh thoảng nổi máu chăm nên lại xung phong đánh xi sàn nhà. Có lần nó bắt tôi đứng tán phét , nhìn nó đánh xi sàn nhà cho đỡ buồn.
Chỉ đến khi vào trường Trỗi tôi mới biết đấy là nhà cô H.Hải. Cho nên trước đấy vào một đêm khoảng năm 1964 có 2 chậu hoa rất to khoảng 1 vòng tay ôm nằm trên trụ cửa ra vào đã rơi xuống đất vỡ tan tành. H.Hải còn thắc mắc đến bây giờ. Tội phạm cũng chỉ đủ dũng cảm thú nhận với H.Hải qua điện thoại và với lời bảo đảm của H.Hải không tiết lộ câu chuyện này với 2 cô tiểu thư của nhà ấy.
Phố Phan Huy Chú rất ngắn và hơi tối. Có một lần qua điện thoại H.Hải thảng thốt nói với tôi:-phố Phan Huy Chú ban đêm đã biến thành phố…Tôi ngắt lời nó:-Tao biết rồi, đừng nói nữa thêm đau lòng!.
Gần đây tôi nói với H.Hải:- Các câu chuyện của mày thấm đẫm Hà nội. Nhưng mày bây giờ là „hà lội“. Đời người như dòng sông. Khi trẻ thì ta bơi, khi già thì ta lội. Cốt sao cố gắng giữ gìn để nước khỏi vào mũi là được.
Đến tháng 3, nếu không có gì thay đổi, trên đường về VN, H.Hải sẽ ghé qua Đức. Thế là Châu lại về Hợp Phố. Đến lúc ấy tôi sẽ có dịp được nâng cốc chúc mừng sinh nhật của một người con trai của những người anh hùng.

Vay gian nan để được anh hùng

Tôi nhớ hồi học lớp 10, có một lần Bình béo nhìn tôi rất chăm chú rồi hắn nói :“ Trông mày như một cái thùng phi đầy mỡ sau đó ném mấy cục xương vào”.Từ đó mọi người gọi tôi là “Quý nhẽo”và hầu như quên hẳn cái tên “Quý già” mà Tuấn Phúc đặt cho trước đó.
Bây giờ ngồi đây viết lại những dòng này tôi cứ phục lăn thằng bạn: có lẽ hắn đã nhìn thấy từ hồi ấy thân thể của tôi ở 39 năm sau. Chứ hồi ấy tôi làm sao béo bằng hắn được. Rõ ràng là một cái tên không được hay lắm nhưng không hiểu sao tôi lại thấy thinh thích cái tên này.Có lẽ vì hồi còn đi “ cưa cẩm”cái tên này gây ra cho các cô gái cảm giác về một người hiền lành, vô hại và vì thế dễ mất cảnh giác.Nhiều cô nghĩ rằng tôi chắc là một người yếu đuối lắm, nên thậm chí còn muốn che chở cho tôi.Bây giờ tôi hiểu là thằng bạn đã làm PR cho mình.Nghĩa là hắn không chỉ cho tôi một cái tên. Cho nên thỉnh thoảng thấy các ca sĩ thời nay loay hoay tìm cách lăng xê, quảng bá tên tuổi, tôi hay cười thầm: điều này tao biết từ hồi thanh niên!.
Vào khoảng cuối năm thứ nhất ĐHQS có một lần tôi nghe mấy bạn Trỗi ôm đàn ghi-ta và hát một bài hát rất hay.Nhạc thì “đạo” của nhạc phim”Những kẻ báo thù không bao giờ bị bắt”,lời thì rất” tâm trạng”:”Chỉ còn đêm nay mỗi đứa sẽ đi một nơi,chẳng còn thấy nhau sớm hôm chim đàn lẻ bóng,trời xanh bát ngát bạn hỡi thấu chăng lòng ta...”.Về sau được biết bài này do Bình béo sáng tác khi chia tay anh em.Lúc đó tôi nghĩ thằng này kể ra cũng rất “nghệ”.
Cũng như muôn triệu người khác, cuộc đời tôi cũng có lúc thăng trầm.Nhưng kể cả những lúc khánh kiệt, chỉ còn hai bàn tay trắng tôi vẫn AQ:tôi còn giàu hơn ối người khác một cái tên.
Vì thích cái tên này nên tôi hay có dịp nghĩ về Bình béo ,mặc dù chẳng bao giờ được gặp lại hắn kể từ khi ra trường.Cho đến khi sang đây được đọc “Đời bạn tôi” của Thủy bều thì tôi thầm trách số phận sao lại nghiệt ngã với thằng bạn tôi đến thế! Tự trong thâm tâm, lúc nào tôi cũng mong mỏi rồi đây sẽ có ngày thằng bạn sẽ được hưởng những ngày tươi sáng.
Bẵng đi 37 năm sau cho đến đầu năm nay tôi được về phép HN. Chỉ sau 2 ngày đã thấy H.Thành nhắn vào máy :”Ra quán Lan Chín,Lê Đại Cương chiêu đãi”. Thằng bạn Đại Cương lúc nào cũng chu đáo: cá mang từ Việt –Trì về, rượu nếp cất từ nếp của Lào, rượu trắng chính hiệu của Đức...tất cả những thứ đó cộng với sự xúc động và việc thay đổi đến 6 múi giờ làm cho tôi có một cảm giác sung sướng như được đi trên mây...Ngồi một lúc thì thấy một cháu gái có một vẻ đẹp rực rỡ, tác phong rất dứt khoát và nhanh nhẹn bước vào và đi theo sau lại chính là Bình béo . Tôi rất muốn nhảy ra ôm thật chặt thằng bạn( thú thật là điều này từ vài chục năm nay tôi chỉ làm với người khác giới). Vân Hùng sà đến và thế là bảng thành tích của cháu gái được kể ra.Cháu đã liên tục giành được nhiều huân chương và hiện là hạt giống của đội tuyển võ thuật HN. Cháu bé này chính là đứa cháu mà Thủy”bều” kể Bình béo phải mang sang hàng xóm bú nhờ.Bên cốc bia, Bình béo kể về mối tình nơi rừng xanh núi đỏ, về chuyện làm ăn ổn định cuộc sống,về chuyện nuôi dạy những đứa con, hướng chúng đến thiên nhiên và thể thao...Nhìn cô cháu gái tràn đầy nhựa sống, nhìn thấy ánh mắt của Bình béo khi kể về con, tôi chợt hiểu, thằng bạn tôi đang sở hữu niềm ước mơ không chỉ của các ông bố, bà mẹ VN mà còn của toàn thế giới.Tôi tự hiểu thằng bạn tôi đang có những ngày tươi sáng! Nghĩa là hắn chẳng hề guc ngã mà vẫn trụ vững và vươn lên một cách ngon lành. Tôi quyết định xếp tên hắn vào sách “giáo khoa” của riêng mình. Sách này trước là để dạy mình, sau là để dạy con.
Hôm nọ vô tình đọc được câu thơ “Gian nan là nợ anh hùng phải vay”.Tôi nghĩ câu thơ này hơi “bị động” nên xào xáo lại cho “chủ động” hơn và còn một mục đích khác không anh hùng chút nào là “ câu khách”!.

Một người hàng xóm Mỹ

Không biết tại sao, tôi có cảm tưởng khi đi ra“ ngoài“, người Mỹ hay muốn tỏ ra mình là con Công , con Phượng (còn xung quanh là sẻ cả). Cho nên cứ mỗi khi nhìn thấy những người Mỹ này là tôi lại có ý nghĩ ,hồi trước ở VN mình họ phải chấp nhận làm con chim Chích , chim Sâu thì chắc là họ cay đắng lắm.
Nhưng có một hôm, có hai vợ chồng người Mỹ vào cửa hàng của tôi, thái độ rất khiêm tốn nhún nhường. Đôi vợ chồng ấy, tự giới thiệu họ đến từ Mỹ, đến đây học đại học và ở ngay bên cạnh. Thế là chúng tôi nhận nhau là hàng xóm.
Hồi ấy tôi còn có một cửa hàng ở cạnh một quán ăn VN. Chủ quán trước đây là nữ công nhân đội Quang Xèng, nhà ở thị xã Vĩnh Yên. Đôi vợ chồng người Mỹ này ở bên trên quán ăn. Tôi thỉnh thoảng tôi lại sang ăn cơm trưa. Vì đã ở VY đến 4 năm nên tôi được coi là „đồng hương“. Chủ quán thường dọn cho tôi cơm với cá kho gừng, rau muống luộc… Những bữa trưa như thế làm cho tôi thấy rất thoải mái.
Có một lần , đến ăn bữa trưa thi gặp anh chồng người Mỹ cũng đang ăn cơm ở đấy. Chúng tôi chào nhau như những người quen. Sau khi ăn cơm xong ,đang ngồi uống nước thì cậu ta mang bản đồ đến hỏi tôi về Leipzig. Phát hiện ra cậu ta chưa biết nhiều về LPz nên tôi chỉ mấy chỗ nên đi và nói thêm :- Ở Mỹ chỉ có đất đá mới đọ được tuổi với những vật có ở đây thôi, nên tranh thủ mà xem đi!.
Thấy cũng thân tình, tôi hỏi cậu ta đến đây học ở trường nào? Cậu trả lời ngay:_học ởđại học tổng hợp Leipzig (UNI) ,môn Hóa. Tôi quá sửng sốt :
_Tại sao lại phải đến tận đây học Hóa, học ở Mỹ không tốt hơn sao?
_ Vì „Ali Hóa học „ đã học ở đây!
Nhắc đến „Ali hóa học“, chắc một người lính bình thường nào cũng phải cảm thấy may mắn vì đã không phải làm một viên tướng ô nhục. Ông tướng này đã dùng chất đôc Hóa học với chính đồng bào của mình.
Thú thật cho đên tận bây giờ tôi cũng chưa tận mắt đọc một tài liệu nào nói về chyện này, mặc dù có nhiều người Đức xác nhận chuyện này. Cho nên lúc ây tôi đã tỏ ra rất ngạc nhiên.
Và sau đó chúng tôi nói rất nhiều về UNI. Nữ thủ tướng đầu tiên củ BRD, bà Merkel, lúc ấy còn là thủ lĩnh của đẩng đối lập CDU, đã học ở UNI Leipzig từ 1973-1978 môn Lý và bằng diplom „sehr gut“ (Ưu).Tuy nhiên tôi lại bảo cho cậu ấy biết UNI đã không nhận Anhxtanh vào làm việc. Tôi còn chỉ cho cách cậu ấy tìm ra bức thư của UNI gửi cho Anhxtanh để từ chối đơn xin việc của ông này .
Trước cửa UNI về phía nhà hát opera có một bức phù điêu miêu tả Marx cùng với các tầng lớp lao động. Tôi khuyên cậu ấy nên xem vì người ta sắp dỡ đi rồi (nay thì đã không còn ở đấy nữa). Và còn nói cho cậu ấy biết cách nhìn thấy điểm đặc biệt của bức phù điêu ấy. Sau đó chúng tôi nói sang chuyện Marx. Có lễ trong cùng 1 đơn vị thời gian cậu ấy chưa từng được nghe về Marx nhiều như thế nên khi chia tay cứ nhất định mời tôi 1 cốc bia. Tôi lịch sự từ chối lấy cớ là phải lái xe. Uống 1 cốc bia tươi 200ml, đối với 1 người nặng 70 kg như tôi, mà 5 tiếng nữa mới phải lái xe về nhà, thì đúng là hoàn toàn không vấn đề gì.
Tôi đã từ chối vì cái cách mà cậu ấy đến Leipzig để học môn Hóa cộng với những việc mà đất nước của cậu ấy đã làm, đang làm và muốn làm đã không thể đảm bảo chắc chắn với tôi rằng :cậu sinh viên Hóa rất hiền lành hôm nay, ngày mai không trở thành một „Ali hóa học?!“.

Những tiếng loa ở phố Trần Nhật Duật

Thằng Đoàn Phú Hòa đã có một bài viết quá hay về HN. Tôi biết sau khi đọc bài này thì trong một thời gian dài nhiều thứ đối với tôi sẽ trở nên nhạt nheõ. Té ra, để viết được hay thì điều chủ yếu là phải biết gìn giữ tâm hồn và biết cân nhắc các trải nghiệm. Chứ không phải bằng mọi cách phải đút đầu cho được vào trường viết văn Ngyễn Du! Đến đây tôi lại đồ rằng , khi viết bài ấy, Hòa gù đã được ông bác ruột nó- nhà văn quá cố Đoàn Phú Tứ, người đã phát hiện ra thời gian có màu- „giúp sức“. Có lẽ ông ấy là thi sỹ đầu tiên trên thế giới phát hiện ra thời gian không những có màu mà lại còn có hương. Thật là một bậc đại kỳ tài.
Hòa gù nhắc đến bánh gối, Quang xèng nhắc đến „chế mà phù“, ai đó nhắc đến bi don don, táo dầm… Từng ấy thời gian nhưng chẳng ai trong chúng ta quên được hương vị của những thứ đó-những thứ mà những người bán rong bán trên vỉa hè-Tại sao?
Gần đây những người bán rong tràn về HN,“ nhiều nơi gây ra cảnh nhếch nhác, ảnh hưởng đến trật tự an toàn giao thông và mỹ quan thành phố“. Có những cuộc họp rất quan trọng bàn về chuyện này. Xu hướng là sẽ tiến tới cấm triệt để những người bán rong. Trả lại cho HN tất cả những vỉa hè. Hà nội lúc ấy sẽ đẹp hơn?
Trong những cuộc họp ấy tôi không thấy có sự tham gia của những người bán rong.
Những người bán rong ấy còn không thể làm được nhiều chụyện khác. Họ đã không thể biến một công thự thành nhà riêng. Họ không thể có được bí mật của một quy hoạch để mua rẻ được một ngôi nhà, bởi vì có biết được họ cũng chẳng đào đâu ra tiền. Họ cũng không thể „nắn“ được con đường trong một dự án cho chạy qua nhà mình. Những người bán rong ấy càng không thể „đạp“ HN rớt xuống thê thảm trong bảng xếp hạng về hấp dẫn đầu tư để leo lên chức vụ cao hơn…
Giá như nhà nước khóa chặt ngân sách, cắt đứt mọi bổng lộc, ngưng trả lương, thay vào đó phát cho mỗi vị ngồi họp một gánh hàng rong. Và buộc các vị ấy phải nuôi sống gia đình bằng gánh hàng rong ấy. Chắc hẳn lúc đó sẽ có một giải pháp tuyệt vời cho vỉa hè Hà nội, trong một thời gian ngắn đến không ngờ.
Hà nội là mãi mãi đẹp trong tôi, và với tôi, một người dân không có khả năng làm lãnh đạo, làm xấu HN nhất quyết không phải là những người bán hàng rong!
Ở phố Trần Nhật Duật khúc Ô Quan Chưởng, chỗ ấy là bến xe rất phức tạp. Có 4 bà già bán trà đá, tuổi khoảng 60.Lấy lãi từ những cốc trà đá các bà ấy đã tự ý đi mua loa, băng đỏ và tự nguyện làm đội trật tự bến xe. Đã hàng trăm lần đội trật tự ấy đã đè được bọn kẻ cắp xuống đất, lấy lại được, có lần đến 20 tr. đồng cho người bị hại. Có lần bọn lưu manh đã dọa giết-chúng tôi đã 60 tuổi còn sợ gì chết!. Những „nữ hiệp trà đá“ ấy đã từ chối tiền mua chuộc cũng như tiền đền ơn.
Biết đâu vài chục năm nữa, con gái của bố Lê Đại Cương khi nhắc đến HN sẽ kể đến những tiếng loa này. Ở bên những cốc trà đá ở con đường đầy bụi bặm ấy chắc chắn người ta sẽ cảm nhận thấy sự thuần khiết long lanh của khát vọng muốn được sống lương thiện.
Trong số tất cả chúng ta có lẽ đấy là những người muốn Hà nội đẹp nhất.

Thiên Đường nơi trần thế




Có hay không một thiên đường ? Nhân loại không phải ai cũng trả lời có. Những người không tin vào đức chúa Trời thì ngày nay vẫn phải cảm ơn ông Giêsu vì ít nhất ông ấy cũng cho họ mấy ngày nghỉ. Nhưng hôm nay những ai đi xem chương trình Holiday in Ice ở nhà thi đấu Arena Leipzig thì đều có cảm giác như đã nhìn thấy thiên đường. Ít nhất là trong 2 tiếng đồng hồ. Chỉ có âm nhạc, trượt băng và ánh sáng rực rỡ huyền ảo. Không có tiếng người, không có lấy cả lời giới thiệu- những tiếng ấy chỉ có nơi trần thế. Các vũ công đem hết tài nghệ, nhiệt tình , sức lực, cảm hứng chỉ cốt để chứng minh :có một thiên đường trên trần thế!
Tiếng vỗ tay tán thưởng vang dội, kéo người ta về với thực tai: những tiếng động như thế chỉ có ở trần gian. Xin gửi tới các bạn một vài tấm ảnh với hy vọng mong manh là có thể chia sẻ được cảm xúc. Nhưng liệu có ai chụp ảnh được thiên đường?