Thứ Tư, 26 tháng 1, 2011

7 câu của Eric Schmidt


Vào ngày thứ 5, 20-1-2011, trên mạng Twitter, Eric schmidt thủ lĩnh số 1 của Google, người được coi là cha nuôi của Larry Page, đã viết thông báo về việc để lại vị trí số 1 cho Larry Page. Lý do được Eric viết rất vui vẻ:" Hàng ngày mà cứ phải trông chừng những người đã lớn là một việc làm không cần thiết nữa".
Lục lại tạp chí Spiegel tôi thấy có 8 câu nói của Eric Schmidt trong thời gian làm thủ lĩnh Google (từ năm 2001) . Thấy tám câu này có cách diễn đạt rất là Google, nên chép ra đây cho vui. Tuy nhiên có một câu mà sau này do thấy sai nên Eric Schmidt đã rút lại. Thành ra chỉ còn 7 câu.


1- Chúng tôi biết bạn đang ở đâu, chúng tôi biết bạn đã ở đâu, Chúng tôi còn biết tâm trí của bạn để chỗ nào nhiều , chỗ nào ít.
10-2010
com. : Đừng tinh vi!
2- Vào một ngày nào đó tất cả những người trưởng thành sẽ có quyền được đổi tên . Thế là toàn bộ lỗi lầm thưở thiếu thời sẽ được quên lãng. Những lỗi lầm này đã được ghi lại ở đâu đó trên mạng .
8-2010
com. : Được thế thì tốt quá!
3- Tôi tin rằng thật ra đại đa số người ta không phải muốn Google trả lời các câu hỏi của mình mà họ muốn Google nói cho họ biết phải làm gì sau đó.
8-2010
com.: Google muốn cầm đèn chạy trước ô tô.
4- Tôi tin rằng cộng đồng chúng ta chưa thể hiểu được điều gì sẽ xảy ra khi tất cả đều lên mạng, người ta có thể biết được tất cả, và tất cả chi tiết trong từng người đều thừơng xuyên bị bộc lộ.
8-2010
com.: Tôi hiểu được nhưng chỉ láng máng thôi.
5- Chúng tôi chưa có kế hoạch làm thế nào để đánh bại Apple.
7-2010
com.: Thế bao giờ thì có?
6-Nếu có một điều gì đó ở mình mà bạn không muốn người ta biết đến thì có lẽ là bạn đừng làm gì cả.
12-2009
com.: Không làm thì lấy gì mà ăn?
7- Thông qua internet người ta có thể đọc được , nghe được suy nghĩ của người khác và điều này hoàn toàn không phải suy đoán nữa.
5-2006
com. : Nhờ thế mà tán tỉnh nhau cũng đơn giản đi nhiều.

Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2011

Larry Page là ai ?



Thế giới bí mật của ông chủ mới Google
Dịch từ bild 22-1-2011
Lịch sử Google.
1998 Larry Page và Sergey Brin sáng lập ra Google (lúc đó cả hai đều 25 tuổi). Với ý tưởng: tất cả thông tin trên thế giới được sưu tập trong một chương trình máy tính.Nhờ thế người ta có thể tìm thấy bất kỳ thông tin nào mà người ta cần tìm.Ngày hôm nay thì Google đã trở thành công cụ tìm kiếm được sử dụng nhiều nhất trên internet. Trị giá cổ phiếu: 205 tỷ đola . Còn cái tên? Google có nghĩa : một số 1 với 100 số không, đây là một con số lớn hơn cả số nguyên tử ước tính có trong vũ trụ.






San Francisco- Ông ta biết tất cả về chúng ta. Nhưng còn chúng ta thì biết gì về ông âý? Về Larry Page, người mà vừa đây thôi đã thành người kiểm soát duy nhất của Google ?
Nếu ta vào Google và gõ tên ông ta thì lập tức sẽ xuất hiện 7 triệu thông tin . Nhưng hoàn toàn không có thông tin về cá nhân. Google biết rất rõ chúng ta sống ở đâu, chúng ta tìm kiếm cái gì, liệu chúng ta có truy cập vào các trang có nội dung khiêu dâm hay không. Larry Page , người sở hữu công cụ thông tin lớn nhất thế giới là người biết một cách tốt nhất cách che giấu cuộc sống riêng. Và chính ông ta cũng phải biết rằng ông ta không thể nào mà có thể dấu được tất cả .
Bố của ông ta , một chuyên gia tin học gửi Larry đến trường Montessori. Từ hồi nhỏ Page đã sắp các máy in máy tính bằng lego.
Ông ta uống Coca cola light
Ông ta sở hữu một Boeng 767 (có phòng ngủ), sống trong một lâu đài có hàng rào cao bao bọc, gồm 24 phòng ở Palo Alto (Caliphonia) có phòng luyện tập thể hình, chỗ đỗ máy bay trực thăng.
Ông ta có một con gái và một tài khoản với 12 tỷ đola.(Cos taì liệu nói rằng là con trai, sinh 2008)
Cách đây ba năm để tổ chức Đám cưới với một nữ khoa học gia tên lửa cực kỳ thông minh ông ta đã thuê một hòn đảo ở Karibic ( đồng thời thuê luôn cả mấy hòn đảo lân cận), để cho không một ai được đến gần. Ông ta mời cựu tổng thống Bill Clinton và ca sỹ của ban nhạc “ U2” Bono đến đám cưới bằng máy bay. Cả hai đều phải có thỏa thuận bằng văn bản, không tiết lộ bất cứ một chi tiết nào về đám cưới.
Tại sao ông ta lại luôn dấu mình? Tại ông ta biết rất rõ không có gì giá trị như thông tin. Page vừa mới bỏ ra 60 triệu đôla để mua một chiếc siêu du thuyền (“Senses”, dài 59 met ). Ở ngoài khơi xa ông ta có thể tránh được các cặp mắt tò mò của thiên hạ.
Ảnh : Larry page và du thuyền mới tậu.

Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011

Quả trứng gà và việc quản trị rủi ro



Có một người Đức lớn tuổi tâm sự : Hồi nhỏ trước bữa ăn, tôi cùng với bố mẹ tôi và cả gia đình cùng làm dấu thánh và mời đức chúa Giesu đến dùng bữa cùng gia đình. Trên bàn toàn là những thứ trong tự nhiên do Chúa ban tặng. Con gà , con lợn cũng ăn thức ăn tự nhiên, toàn là những thứ của Chúa cả. Nhưng bây giờ tôi chẳng dám mời chúa đến dùng bữa nữa. Tất cả là sản phẩm của công nghiệp nuôi trồng và chế biến.
Đúng thế, ngày nay con lợn con gà đều ăn thức ăn do con người tạo ra. Và vì thế như là tự nhiên, chúng ta phải chấp nhận vô vàn rủi ro do thức ăn mang lại.
Trứng gà ở Đức được bán lẻ thông thường nhất dưới hai dạng hộp 10 quả và 6 quả.
Ở phía ngoài hai loại hộp này có dãn một nhãn ghi kích cỡ to, nhỏ (S,M,L,XL); thời hạn của trứng(21 ngày), trong đó ghi rõ 14 ngày ở nhiệt độ bình thường và 7 ngày cuối ở nhiệt độ 5-8 độ C. Cuối cùng là một mã số gồm có ba nhóm số và chữ số. Khi mở hộp trứng ra thì ngay bên dưới nắp là chỉ dẫn cách đọc mã số. Nhờ đó mà người mua biết được : cách thức nuôi gà đẻ trứng(thức ăn tự nhiên hay công nghiệp, thả hay nhốt), tên nước sản xuất, số xí nghiệp sản xuất). Mã số này còn được in lên từng quả trứng gà
Tôi biết rất rõ điều này chẳng phải vì trong cửa hàng bán đồ ăn tự phục vụ của tôi có bán trứng gà tươi. Và cứ ba tháng một lần có nhân viên kiểm tra vệ sinh đến kiểm tra, nhắc nhở, mà còn là vì trong tất cả các chỗ bán trứng gà của các siêu thị đều có treo biển rất to để chỉ dẫn cách đọc mã số.
Mấy tuần nay cả nước Đức xôn xao vì vụ Skandal đioxin trong trứng gà . Sức khỏe của cộng đồng lại đứng trước rủi ro. Có nhiều dấu hiệu cho thấy rủi ro này bắt nguồn từ lòng tham. Ngay buổi sáng đầu tiên khi được tin có một số vùng trứng bị nhiễm đioxin, trước khi mở cửa hàng, tôi phải lập tức kiểm tra và thấy yên tâm vì lô trứng nhập về trong cửa hàng của tôi không mang mã số mà nhà nước thông báo là nằm trong vùng bị nhiễm đioxin. Ngày hôm ấy , ở chỗ bán trứng, tôi thấy có khách hàng trước khi mua trứng thì giở iphon để tra cứu mã số nhiễm đioxin trong trang web cuả bộ bảo vệ người tiêu dùng. Thấy vậy tôi căng tờ báo Bild trong đó có ghi tất cả các mã số trứng bị nhiễm đioxin. Ngày hôm đó lượng trứng tiêu thụ có ít hơn ngày khác nhưng tất cả những người mua đều tra cứu cẩn thận và yên tâm. Đến ngày hôm sau thì việc tiêu thụ lại trở lại như bình thường.
Trước đây , khi bán trứng chủ yếu tôi chỉ chú ý đến thời hạn mà chẳng mấy khi để ý đến mã số. Thậm chí nhiều khi mình còn thấy quy định phải ghi mã số này của nhà nước là quá nhiêu khê. Lại còn nghĩ việc gì phải in mã số này lên từng quả trứng? Nhưng khi sự việc xảy ra thì tôi thấy rất thấm thía : muốn khống chế được rủi ro thì người ta phải làm những việc rất tỷ mỷ khi rủi ro chưa xảy ra.
Khi rủi ro đến trên một diện rộng cho cộng đồng thì những việc tỷ mỷ ấy phải do nhà nước chủ trì.
Suy ra cho cùng thì nhà nước không phải chỉ biết viết diễn văn để đọc trước hội đồng bảo an Liên hợp quốc. Mà nhà nước còn phải biết cách viết lên từng quả trứng để cho người dân đọc và hiểu.
Theo tôi nghĩ , người dân sẽ phải đọc các mã số trên các quả trứng thường xuyên hơn là tìm cách đọc những bài diễn văn. Và càng nhiều hơn nữa khi xảy ra rủi ro như kiểu rủi ro vừa rồi.

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

Suy nghĩ thật sự của người Đức về đồng Euro



(Dịch từ báo Bild ngày 27-12-2010)
Berlin-Người Đức không hiểu đồng Euro?
Chín năm sau khi được đưa vào lưu thông vẫn còn nhiều người Đức tranh cãi về đồng tiền chung ! Cuộc thăm dò ý kiến của viện nghiên cứu thị trường và thăm dò ý kiến uy tín YouGov theo yêu cầu của tờ Bild cho thấy 49 phần trăm người Đức muốn quay trở lại đồng D-Mark.
Cuộc thăm dò cũng chỉ ra rằng: thảm họa khủng hoảng đồng euro rõ ràng là đã xuất hiện tâm lý lo lắng và sợ hãi trong người dân . Và chính sách đã không thể làm cho các công dân của chúng ta hiểu được lợi ích của đồng Euro. 77 phần trăm người được hỏi cho rằng họ không cảm thấy là đồng euro có lợi.
Kết quả cuộc thăm dò:
Ngài có thấy thỏa mãn với đồng Euro không?
Có: 44, Không: 51, Không biết :5
Chính phủ CHLB Đức cho rằng đồng Euro trong thời toàn cầu hóa và khủng hoảng kinh tế tốt cho nước Đức hơn là đồng D-Mark. Ngài có đồng ý với ý kiến này không?
Có: 33, Không : 49, Không biết : 17
Các chuyên gia cho rằng đồng Euro đã trực tiếp mang lại lợi thế to lớn về kinh tế cho nước Đức. Điều đó đối với ngài thế nào ? Ngài có cảm thấy , từ khi đưa đồng euro vào lưu thông về phương diện cá nhân là có lợi ?
Có :17, Không:77, Không biết :7
Ngài có thấy lo lắng về sự ổn định của đồng Euro ?
Có:67, Không : 27, Không biết:6
Ngài có thấy sợ lạm phát do việc khủng hoảng đồng Euro ?
Có: 56, không : 36, Không biết: 8
Hiện nay đang có nhiều ý kiến cho rằng nên có sự phân chia ra các vùng cho đồng Euro. Một đồng Bắc euro và một đồng Nam Euro. Ngài có cho đấy là một ý tưởng tốt không?
Có:16, Không: 66 , Không biết : 18
Ngài có muốn quay trở lại đồng D-Mark không?
Có : 49 Không: 41, Không biết:9
Ngài hãy cho biết, nếu có một Đảng mà có mục tiêu cao nhất là quay trở lại đồng D-Mark. Ngài có bầu cho Đảng này không?
Có: 35, Không:48 , Không biết :16
Ngài cho biết, nếu có một một cuộc trưng cầu dân ý thì ngài bỏ phiếu cho có lưu thông hay không lưu thông đồng euro?
Có:30, Không: 60, Không biết: 10
Đồng Euro đã trải qua nhiều cuộc khủng hoảng nhưng mà lại được phục hồi. Ngài có tin rằng trong 20 năm nữa nó vẫn là đồng tiền của nước Đức?
Có: 55, Không :23, Không biết:22

Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010

Chào dũng sỹ!

Mấy năm trước đây ở bên này đọc báo thấy ở thành phố HCM có Hiệp sĩ bắt cướp. Tôi cảm phục quá. Tôi theo dõi tất cả các bài báo viết về đề tài này trong điều kiện có thể. Càng đọc càng thấy cảm phục . Duy chỉ có điều , không hiểu tại sao tôi lại thấy gọi là dũng sĩ hình như đúng hơn là hiệp sĩ ? Cũng nghĩ là nghĩ thế thôi chứ gọi là gì mà chẳng được?
Đọc xong các bài báo cứ nghĩ mãi , nghĩ mãi mà không hiểu tại sao người thanh niên này lại làm được những việc phi thường như thế? Thú thật tôi đi ra đường đã thấy ngại. Đường phố lúc nào cũng đông như nêm. Đi cẩn thận đã thấy sợ , nói gì đến việc lạng lách , truy đuổi bọn cướp ranh ma liều lĩnh bằng xe máy ở trên đường?
Tôi có thằng cháu gọi bằng cậu có đam mê oto , xe máy. Nó được gọi là „Bác sỹ auto „ trên trang ôto SG. . Các salon oto khi nhận ôtô mới về hay mời thằng này đi thử để khai thác tính năng. Bản thân nó lại có một cái gara ôtô. Vì thế từ Cường đôla đến anh Hai lúa, đi BMW từ miền Tây lên Sài Gòn để nhờ nó chữa xe, chỉ bằng số 2, nó đều quen biết cả.
Mùa đông năm ngoái hãng Mersedes có lớp tập huấn về độ âm thanh trong xe ôtô. Thằng cháu tôi sang dự. Xong việc tôi bố trí đưa nó xuống Dresden để xem một hội chợ chuyên trưng bày các xe độ. Nó chụp không biết là bao nhiêu ảnh. Suốt cả buổi chỉ nói đến ôtô. Đến nỗi tôi đã nghĩ rằng có lẽ cái nghề cao quý nhất trên đời này là làm một kỹ sư ôtô. Sực nghĩ các hiệp sỹ săn bắt cướp thể nào chẳng phải xoáy nòng , độ xe. Tôi bèn đem chuyện hiệp sỹ ra hỏi. Thằng cháu cười phá. Cha này nham nhở lắm cậu ơi. Cỡ tuổi cháu mà hôm rồi cháu vừa đi đám cưới con gái cha ấy xong. Giờ có cháu ngoại rồi. Công an không cho ở trong ngành. Đi nhà hàng mà thấy tiếp viên thì thể nào cũng… Nghe thấy vậy tôi cũng lả lướt ừ thì thấy gái đẹp không trêu cũng uổng! Tuy nhiên cha này có năng khiếu bắt cướp lạ lùng. Có một lần đang ngồi uống cà phê, thấy cha ngó lơ rồi nói nhỏ cho cháu đủ nghe: Thằng kia đang ngồi chờ bạn để đi ăn mồi. Theo ánh mắt của chả cháu thấy có một thanh niên dáng vẻ rất bình thường , mặc một cái áo polo sọc. Y rằng một lúc sau thấy một thằng bạn của nó đến. rồi cùng nhau bỏ đi. Cha này đứng dậy theo, nói nhỏ với cháu, mày trả tiền cho tao. Hôm sau đọc báo đã thấy tin Hiệp sỹ lại bắt được cướp. Nhìn ảnh thấy y chang thằng mặc áo polo sọc hôm qua.
Ừ thì đành rằng là có năng khiếu. Nhưng chỉ có năng khiếu thôi thì chưa đủ để bắt được cướp!
Hồi cuối tháng 8 vừa rồi tôi có về phép . Phải nói thật những ngày phép ở thành phố HCM là những cuộc nhậu vô tận. Mệt quá nhưng mà vui. Tôi cùng thằng cháu cũng uống với hiệp sỹ vài lần. Cũng định đem thắc mắc của mình ra hỏi. Nhưng chẳng lúc nào thấy thích hợp. Thằng cháu tôi vào loại hoạt ngôn, vui tính. Chúng nó cứ nói hết chuyện này sang chuyện khác, còn tôi chỉ chủ yếu là nghe. Ví dụ , tao vừa hỏi thằng Cường đola sao mày hay thế, em nào tên Hà mày cũng yêu đươc sao không yêu nốt Hà bá đi… Rồi cả đám cười nghiêng ngả…Thành ra cũng không tiện cho mình nói chuyện nghiêm túc . Và trong không khí ấy thì cũng cứ mơ mơ màng màng.
Nhưng có một đêm đi nhậu với Hiệp sỹ xong về đến nhà thì trời nóng quá, không thể nào ngủ được. Nhà thì rộng rãi nhưng không có điều hòa. Quạt chẳng qua chỉ thổi hơi nóng vào mình thôi. Tôi châm điếu thuốc và uống cốc nước lạnh. Người dần tỉnh lại. Tôi chắp lại cái câu chuyện mà mình nghe được lúc nãy. Giọng của hiệp sỹ đều đều:
- Bọn cướp chỉ là con chuột, mình là con người. Mình đánh nó mà nó quay lại cắn mình thì coi như mình xui. Mãi mãi chúng nó chỉ là con chuột.
Tôi như bừng tỉnh khi nhớ lại câu này của hiệp sỹ. Người thanh niên đáng tuổi cháu tôi đã chỉ ra cho tôi một cách khinh mà từ đó con người ta có dũng cảm.
Tôi vội cầm ngay điện thoại gọi cho hiệp sỹ. Mai đi uống cà phê đi? Tao có chuyện muốn nói. Không được đâu cậu ơi (bọn ban thằng cháu tôi toàn gọi tôi bằng cậu), ngày mai con có hẹn với mấy thằng em để đi tua rồi! Thôi uống cà phê sớm trước giờ hẹn đi! Tao có chuyện quan trọng muốn nói mà ! Thôi được , nhớ gọi con sớm nghe cậu.
Hôm sau tôi dậy từ sớm , đúng hẹn gọi cho hiệp sỹ. Và sốt ruột ngồi chờ. Khi nhác thấy bóng hiệp sỹ đang gửi xe. Tôi vội vàng chạy ra đứng nghiêm , hai tay thẳng với mép quần . Trong đầu còn thoáng nhớ ở thời tôi còn bộ đội, người ta không được chào khi không đội mũ. Tôi hô thật to, rất dõng dạc, làm cho bao người phải ngoái đầu nhìn lại :- Chào dũng sĩ!
Vào bàn hiệp sỹ nhìn tôi , hơi ngạc nhiên rồi sốt ruột hỏi:
- Cậu định nói gì?
Tôi cười khà khà và bảo :
- Cái mà tao nghĩ cả đêm hôm qua định nói thì chẳng phải là tao đã hô to lên cho tất cả thiên hạ nghe rồi hay sao?

Trái tim đặc biệt



Hồi còn trong bộ đội, tôi ở Phòng không còn anh hùng Phạm Tuân ở Không quân. Tất nhiên là anh ở đầu hàng quân còn tôi ở cuối hàng quân. Người ở cuối ngưỡng mộ người ở đầu cũng là bình thường. Tuy nhiên vì đồ án tốt nghiệp của tôi có dính dáng đến B52 nên tôi lại càng ngưỡng mộ anh vì anh đã hạ được B52. Ngưỡng mộ vậy chứ người ở cuối làm gì có cơ hội để tiếp xúc với người ở đầu.
Theo như báo chí nói thì khi tuyển phi công anh Tuân bị loại vì tim có vấn đề. Anh chỉ được học thợ máy. Sau vì thiếu người đột xuất nên anh được đôn lên. Đến khi tuyển phi công vũ trụ thì anh lại xuýt bị loại vì bao nhiêu bác sỹ cao thủ đều kết luận tim anh có vấn đề. Đến khi hội đồng y khoa phải mời một viện sỹ viện hàn lâm đến hội chuẩn. Vị viện sỹ này kết luận, tim anh cực khỏe, chỉ là rất đặc biệt, ít gặp, nên dễ bị nhầm là có vấn đề. Vì thế anh đã trở thành phi công vũ trụ.
Hồi bộ đội tôi có người bạn tên Cường. Nói là bạn nhưng Cường nhiều tuổi hơi tôi. Cường từ Thái Lan vượt tuyến ra Bắc cùng với Nguyễn Hữu Lập. Chuyến đi hàng tháng trời, cũng ly kỳ, viết thành sách được. Cường bảo với tôi Cường nói tiếng Lào và tiếng Căm pu chia giỏi hơn tiếng Việt. Sau này ra quân , Cường có đi sang Lào công tác một thời gian dài . Vì thế gọi là Cường Lào. Cường Lào thuộc loại kỹ sư được động viên vào quân đội. Vì thế tuổi quân ít hơn tôi, nhưng trông già , hệt như ông WTO Trương Đình Tuyển. Trước khi vào bộ đội Cường Lào là kỹ sư của bưu điện Bờ Hồ. Tính rất lè phè. Mặc quân phục mà cứ đòi đi xichlo. Tôi kiên quyết ngăn không cho đi. Cường Lào giờ vẫn nhắc chuyện này, khen tôi thuộc điều lệnh. Cường Lào hiền nhưng cục. Gặp chuyện bất bình trong đơn vị thì hay nóng. Trước khi định đánh ai hay báo cho tôi. Tôi tính nhút nhát nên hay can. Vì chuyện này mà Cường Lào biết ơn tôi“ không thì bị tù đến giờ chưa được ra ông ạ“. Bây giờ thì tôi cũng hơi hối hận vì bọn được tôi cứu khỏi bị đánh cũng đều đáng bị ăn đòn cả. Cường Lào trông bề ngoài khô khan , khó gần nhưng lại tình cảm và là người trước sau như một.
Hôm rồi về phép, ngồi ăn sáng ở quán Vân Nam Lý Thường Kiệt tôi gọi điện cho Cường Lào . Biết tôi về, Cường Lào đến ngay. Ở quán , tính tôi hay bốc phét với bọn bạn em tôi nên lúc ấy mình đang là trung tâm. Cường Lào đến quán cùng anh Phạm Tuân. Thấy Phạm Tuân đến tất cả bọn bạn em tôi nhào ra bắt tay anh, và quên tôi luôn. Bọn này –tôi biết-là bọn không biết sợ ai. Chúng nó phải mến anh Tuân lắm lắm thì mới đón tiếp anh như thế.
Cường Lào nói với tôi rất tự nhiên, vừa mới mua nhà cạnh anh Tuân rồi. „Để đi lại cho tiện“ . Tôi ngạc nhiên và thoáng nghĩ chắc ông này lại có chuyên với vợ con ?. Thế nhà cũ ông bán rồi à. Không, bà ấy vẫn đang ở đấy. Không bán được vì tôi có 4000 lít rượu ngâm ở đấy. Bán nhà thì được nhưng ngại chuyển rượu quá!. Tôi thấy thắc mắc, hôm sau liền gọi điện cho vợ Cường Lào. Thì ra là chẳng có chuyện gì cả. „Anh ấy và bác Tuân ngày nào cũng phải gặp nhau , trên này xa quá. Thôi thì mua nhà dưới ấy cho tiện“. Cường Lào với anh Tuân bây giờ thì đúng là như hình với bóng. Anh Tuân đã về hưu thành ra suốt ngày hai ông này đàn đúm với nhau. Tôi rủ Cường Lào đi đâu thì hắn nghĩ một lúc rồi bảo không được . Cứ nghĩ là hắn bận , một lúc sau thấy hắn thủng thẳng vì ông Tuân bận mất rồi. Đại khái là thế. Hai người có hai xe. Nhưng lái xe thì là chung. Cường Lào lúc nào cũng ăn cơm bên nhà anh Tuân thành ra vợ Cường rất yên tâm.
Biết tôi thích ăn bún ốc nên một hôm Cường Lào cùng anh Tuân đưa tôi đi tìm bún ốc ăn cho bằng được. Ăn xong ra uống nước dừa, chụp một cái ảnh . Bây giờ ngồi ngắm lại cái ảnh này , tôi thấy rất mừng vì bạn tôi khi về già lại có một người bạn anh hùng, một người có trái tim đặc biệt.

Chủ Nhật, 19 tháng 12, 2010

Đi một ngày đàng học một sàng khôn

(Viết theo gợi ý của Trần Kiến Quốc)

Tôi đi sang Đức để làm một người lao động, theo diện hợp tác lao động giữa hai nhà nước. Sau khi nước Đức thống nhất thì tôi chuyển sang làm một người lao động tự do. Vì thế hàng ngày , trước đây khi mới sang , cũng như bây giờ ,sau 22 năm, tôi chủ yếu tiếp xúc với những người lao động , người dân bình thường .
Đất khách quê người, lại là nơi quá xa xôi với người thân, đất nước , ai cũng vậy, để tồn tại được thì phải học hỏi và lao động nhiều hơn một chút. Để đến trường lớp thì không có điều kiện. Thôi thì mình thấy người ta làm thế nào thì bắt chước, học theo những cái hay. Không làm theo những cái mà mình thấy chưa hay. Tuy nhiên có những cái lúc đầu mình thấy chưa hay nhưng sau này mình thấy hay thì lại làm theo. Có những cái thì là hành động cụ thể, có những cái là lối suy nghĩ, có những cái là tác phong. Có những cái thì mình thấy nó rất to tát, mình có học cũng chả để làm gì thì mình „bóp“ cho nhỏ lại „vừa“ với mình theo cách suy nghĩ đơn giản của một người lao động như tôi.
Mẩu bánh mỳ thừa
Tôi sang đến Đức vào mùa đông . Ngày nghỉ bên ngoài toàn tuyết trắng, đường lại trơn trượt , chẳng muốn đi đâu. Ngày chủ nhật nhìn ra cửa sổ không thấy một bóng người , chỉ thấy bà cụ già ở tòa nhà đối diện cầm túi rác đi rất chậm rãi ra khỏi nhà về phía thùng rác.Vứt rác xong bà lại chậm rãi quay về . Đường rất trơn nên mãi bà cụ mới đi đến trước cửa nhà. Khi thò tay vào túi áo khoác chắc là để lấy chìa khóa, thì như chợt nhớ ra điều gì, cụ đưa tay lên vỗ mạnh vào trán rồi quay trở lại. Tôi nghĩ chắc cụ lại quên, vất luôn cả chùm chìa khóa vào thùng rác rồi ? Thùng rác thì rất to và cao , loay hoay một lúc tôi mới thấy cụ lấy lai được cái túi rác nhỏ vừa vứt của mình. Mở túi rác, cụ lục lọi rồi lấy ra một mẩu bánh mỳ thừa nhỏ xíu. Cụ vứt túi rác trở lại, còn mẩu bánh mỳ thì cụ tiến thêm mấy bước đến thùng rác BIO (chuyên chỉ để vứt thức ăn thừa) để vứt vào. Té ra cụ chẳng quên chìa khóa mà chỉ là quên không vứt một mẩu bánh mỳ bé tý xíu vào đúng chỗ. Bây giờ những chuyện thế này đối với tôi đã trở thành bình thường. Nhưng cách đây 22 năm khi mới ở VN đặt chân đến đây chuyện ấy đã gây ấn tượng rất lớn cho tôi.
Năm 1997 nước Đức tham gia vào việc ký kết nghị định thư Kyoto và nghị định này có hiệu lực vào năm 2005. Đến năm 2008 họ đã tuyên bố hoàn thành các chỉ tiêu về giảm thiểu khí thải do nghị định này quy định phải hoàn thành vào năm 2012. Tôi không thể hiểu được cặn kẽ chính phủ đã có những chính sách khôn ngoan thế nào để làm được điều kỳ diệu đó . Nhưng không biết tôi có hồ đồ không khi nghĩ rằng họ sẽ không thể làm được điều kỳ diệu nếu vào cái ngày tôi vừa kể , cụ già kia không quay lại thùng rác tìm mẩu bánh mỳ?
Một người nhỏ nhoi như tôi làm sao hiểu được cặn kẽ nghị định thư Kyoto do LHQ chủ trì và có những 175 nước tham gia và làm sao biết được mình phải làm gì ? Nhưng cụ già kia đã dạy cho tôi cách „ bóp“ những chuyện to lớn để cho nó nhỏ lại chỉ bằng một mẩu bánh mỳ tý xíu.
Rác ai người ấy dọn
Có một lần tôi muốn khoan một cái lỗ trên tường để treo một bức tranh. Hồi ấy mới sang nên trong tay chả có dụng cụ gì. Tôi ngỏ ý với một đồng nghiệp người Đức. Anh vui vẻ nhận lời và mang ngay máy khoan đến phòng tôi. Khi lắp mũi khoan xong anh bảo tôi mang máy hút bụi đến, tháo đầu ra, chỉ còn mỗi cái vòi dài. Sau đó anh bảo tôi dí vòi vào sát lỗ khoan và khi anh mở máy khoan thì tôi cũng mở máy hút bụi. Khi anh khoan xong thì tôi cũng tắt máy. Nhà không vương một hạt bui. Tôi thấy thích thú vô cùng. Thế mà cứ nghĩ bụi sẽ tung mù.
Đây cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi nhưng từ đấy nó lại làm tôi để ý đến một tác phong rất đáng quý của họ : Ai xả rác thì người ấy dọn và dọn ngay. Trong nhà máy, trên công trường , trong từng công việc hàng ngày của người dân thường nguyên tắc này bao giờ cũng được thể hiện rõ nét.
Bố mẹ vợ tôi sang thăm chúng tôi ba tháng. Đúng vào thời gian này thành phố cải tạo lại toàn bộ con đường trước cửa nhà tôi : thay đường tàu điện, thay ống nước, gas , làm lại vỉa hè. Từ cửa sổ nhà tôi hàng ngày ba tôi nhìn cảnh những người công nhân làm đường. Khối lựơng đất đá khủng khiếp đến thế nhưng các tốp thợ khi rút đi thay ca hoặc bàn giao cho tốp khác đã không để lại một viên sỏi nào vương vãi. Công trường lúc nào cũng sạch sẽ. Ba tôi ấn tượng cho đến bây giờ. Người đi trước luôn tạo điều kiện cho người đến sau.
Tác phong này không phải chỉ có ở những người lao động bình thường mà còn cả ở những nhà chính trị. Ở đây nếu ta quan niệm các skandal của các chính khách là rác thì ta thấy họ dọn rác cũng rất nhanh. Tuy nhiên cách dọn rác của họ hơi khác thường một chút : từ chức !
Ai gây ra hậu quả thì người đó phải giải quyết, không đùn đẩy.
Làm bạn
Có một lần tôi thử nghe một bài diễn văn của một vị lãnh đạo phát biểu trong ngày khai trường ở Hà Nội. Nghe xong tôi thấy hoang mang quá : có bao nhiêu điều khó hiểu trong bài phát biểu ấy. Chẳng lẽ các em học sinh lại hiểu được?
Ngày khai trường bên này , tôi mang con đến trường, trong lòng cảm thấy vô cùng lo lắng. Theo tục lệ mỗi một học sinh đều có một túi quà to mà ông bà cha mẹ, họ hàng , hàng xóm, chuẩn bị trước hàng tháng và diễn ra bí mật, không cho đứa trẻ biết. Tất nhiên chúng biết sau lễ khai giảng chúng sẽ được quà, nhưng túi quà to, nhỏ thế nào ,bên trong có những gì thì chúng hoàn toàn không biết và chỉ có háo hức đợi chờ ngày khai giảng. Cô giáo trông rất vui vẻ và hòa nhã đã đợi sẵn ở cổng trường. Cô bắt tay con gái tôi, rồi nói nhỏ vào tai hứơng dẫn tôi cách đi đến phòng „bí mật“ để lát nữa tôi sẽ trở ra xe của bạn tôi lấy túi quà cất vào phòng đó, đợi đến khi lễ kết thúc thì mới được trao cho con. Và cô cũng chào tạm biệt tôi luôn, cô không hề xuất hiện trở lại nữa.
Khai giảng ở đây không làm chung toàn trường mà làm theo từng lớp một. Ví dụ các em học sinh lớp 1A thì sẽ làm lễ khai giảng tại lớp 1A do các em sẽ là lớp 2A điều khiển. Vì thế các em học sinh mới cảm thấy hầu như không có gì cách biệt. Tôi thực sự kinh ngạc khi các em học sinh mới chỉ vừa mới học xong lớp 1 chưa một ngày học lớp 2 nhưng các em rất tự tin, nhanh nhẹn và hoạt bát. Chương trình kéo dài gần hai tiếng , không một phút dừng mà các em lúc nào cũng rộn ràng vui vẻ. Tôi nhìn sang các phụ huynh thì thấy nhiều người, nhất là các ông bà, ai cũng rơm rớm nước mắt. Con tôi mặt đỏ hồng , mắt bừng lên phấn khích, chơi tất cả các trò do các anh chị lớp hai hướng dẫn. Đến cuối chương trình là màn biểu diễn một bài hát mà các anh chị vừa hướng dẫn chớp nhoáng . Thế là một bài hát do cả chủ và khách được hát rất to để tiễn ông bà cha mẹ ra về.
Những năm đầu hình phạt mà cháu sợ nhất là dọa không cho đi học.
Một buổi lễ rất đơn giản về hình thức nhưng để lại cho tôi bao nhiêu xúc động. Cho đến nỗi nó buộc tôi phải suy nghĩ lại cách mình đối xử với con. Hình như trước đó mình chưa bao giờ thật sự tìm cách để hiểu con? Là một người cha nhưng tôi chưa bao giờ dùng khả năng của mình để kéo những mục đích lơ lửng ở trên trời đặt trước mặt con? Và tôi nghĩ , muốn làm được như thế mình phải là bạn của con.
Đến nay thì tôi hiểu , làm cha là một đặc ân mà ông Trời ban cho mình. Đặc ân này ông ấy ban ra và không thu lại.
Làm bạn với con cũng là một đặc ân. Nhưng đặc ân này ông ấy sẽ thu lại khi nào mình không chịu tìm cách để hiểu được con.
Thử bàn chuyện lớn
Bình sinh , như đã nói, tôi là một người lao động . Chưa khi nào tôi làm quan chức. Bây giờ lại bàn đến chuyện lớn thì chắc là buồn cười lắm đây!
Số là trước khi sang Đức tôi chỉ học tiếng Đức có đúng 19 ngày mà chủ yếu là do vợ dạy. Sang đây chỉ một thời gian thì vợ con tôi sang đoàn tụ. Thế là tự nhiên có cây Đa(vợ tôi), và cây Đề( con tôi) về tiếng Đức ở trong nhà . Thành ra việc học tiếng của mình có phần sao nhãng vì việc gì về tiếng Đức cũng có vợ con lo cho rồi.
Vì tiếng của mình „ngắn“ nên khi nói tiếng Đức tôi hay nói theo kiểu tiếng Việt . Nghĩa là tiếng Việt thế nào thì mình cứ lắp y như thế khi nói tiếng Đức. Cho nên mới có chuyện một lần có một đồng nghiệp phấn khởi khoe với tôi là con anh ấy vừa mới tốt nghiệp trung học xong và điểm rất tốt. Tôi bèn hỏi, vậy thì sắp tới con anh sẽ học( đại học) ở đâu? Anh bạn lập tức nói tiếng không rất nhanh rồi lại chậm rãi nói : Con tôi sẽ nghiên cứu về Hóa tại trường Đại học tổng hợp Leipzig. Sau này tôi mới biết nếu chúng ta nói học phổ thông, học đại học thì người Đức nói học phổ thông và nghiên cứu (gì đấy) ở Đại học.
Khi con gái tôi nhận bằng Diplom , vợ chồng tôi sang thăm cháu và đó cũng là lần đầu tiên tôi được biết đến khuôn viên mênh mông của trường đại học tổng hợp . Cháu chỉ vào thư viện và nói đây là nhà thứ hai của con. Giọng và khuôn mặt cháu rất buồn như là sắp phải xa một ngôi nhà thực sự vậy. Cháu bảo cháu ở thư viện nhiều hơn ở nhà.
Hàng ngày hai cha con hay „nấu cháo” với nhau về đủ mọi chuyện ở trên đời, nên tôi hiểu quá trình đào tạo một sinh viên thực chất là một quá trình nghiên cứu có hướng dẫn và định hướng.
Vừa rồi biết ở ta có cuộc vận động bỏ chuyện đọc ghi ở bậc đại học. Thiết nghĩ đầu tiên ta nên thay đổi cách nói. Bỏ cách nói học đại học bằng một cách nói khác. Thay đổi cách nói sẽ thay đổi được cách nghĩ và từ đó thay đổi được cách làm.
Đoạn viết này chỉ là để cho vui thôi. Chứ một cuộc vận động lớn như thế mà lại dùng một biện pháp đơn giản như thế thì làm sao mà xin được tiền ngân sách đây?.
Các cụ nói „đi một ngày đàng học một sàng khôn“. Cái sàng của tôi chỉ có toàn những chuyện lặt vặt đại loại như thế. Tuy nhiên tôi cứ mạnh dạn viết ra đây. Tôi nghĩ : nếu tất cả chúng ta - những công dân bình thường- được phép „lục lọi“ các cái sàng của nhau thì, để tìm được một cái gì to tát vĩ đại là điều không dễ. Nhưng rất có thể sau khi „lục lọi“ xong, trong lòng mỗi chúng ta lại có thêm một niềm vui nho nhỏ.